giam cầm em cả đời
Giam Em Cả Đời - Chương 40 Tác giả: Thảo Phạm "Em mặc quần áo vào." Ôn Noãn bình tĩnh nhặt tấm chăn mỏng lên, cũng dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Cố Mặc. Đây cũng đâu phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô không mặc gì ? Từ khi nào hắn lại biết đỏ mặt rồi ? Khi tay vừa chạm đến tấm chăn, Ôn Noãn lại quyết không nhặt nó lên nữa.
Trại giam không phải làm nơi giam cầm, trừng phạt người phạm tội, mà là nơi giáo dục, cảm hóa, giúp họ tự tin, sửa chữa lỗi lầm và làm lại cuộc đời. "Ở đây không có 'tù nhân' mà chỉ có 'phạm nhân' - những người đang chấp hành bản án do những sai lầm
Có đợt anh em bị sốt cao không có thuốc điều trị, tưởng chết đến nơi rồi. Những ngày tháng đó là cơn ác mộng khó quên trong đời", thuyền trưởng Trần Văn Mạnh xúc động nói. Ngày đoàn tụ gia đình của 37 ngư dân Quảng Nam trở về từ Malaysia (Video: Ngô Linh). Mệt
All Anime Characters. Otaku. A Harry Potter reference in a Detective Conan Meme - made by KCStylus. A. Amie Clements. Case Closed. Anime Guys. Chibi. Detective Conan Shinichi.
Truyện Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc - Trúc Tâm Túy. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại.
Hàng ghế sau chỉ là một phần thôi. Với Camry thì cả hàng ghế trước và ghế sau đều ngồi thoải mái và nhiều trang bị tiện nghi cả. Mình là chủ nhân chiếc xe thật nhưng thỉnh thoảng mới được trải nghiệm ngồi ghế sau do vài lần đi công tác để anh em cầm lái.
bernirevi1989. Reads 117,813Votes 2,752Parts 6uyenphuong12345678Ongoing, First published Dec 23, 2017Cứ đọc và ủng hộ mình nhéAll Rights Reservedcóhsungtiểu-thuyết-thiếu-niênyanderecóhsungtiểu-thuyết-thiếu-niênyandereTable of contentsChương 1 Mon, Dec 25, 2017Chương 2 Mon, Dec 25, 2017Chương 3Mon, Dec 25, 2017Chương 4Tue, Dec 26, 2017Chương 5 Thu, Dec 28, 2017Chương 6 Sat, Feb 3, 2018Get notified when Giam Em Cả Đời hơi yandere , HE , sủng is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy đọc và ủng hộ mình nhé6 partsChương 4Tue, Dec 26, 2017Chương 5 Thu, Dec 28, 2017Chương 6 Sat, Feb 3, 2018660yandereContent GuidelinesYou may also like 23 parts Ongoing cách mà lee minhyung thể hiện tình cảm của mình dành cho ryu minseok và cách mà ryu minseok đã đón... 95 parts Complete Editor Kỷ Kỷ Tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa🎓 Đây là bộ đầu tay của mình, có thể nói là như "hạch", k... 18 parts Ongoing Xuyên vào truyện người lớn giành trai với nam chính Tựa gốc Ở tổng thụ văn đoạt vai chính công Tác... 141 parts Complete - Tên truyện HẮC NGUYỆT QUANG CẦM CHẮC KỊCH BẢN BE - Tác giả ĐẰNG LA VI CHI - Thể loại ngôn tình... 22 parts Ongoing Isagi Yoichi là một hồn ma. [KHÔNG CHUYỂN SINH,OOC,KHÔNG THEO NGUYÊN TÁC.] 85 parts Complete Xuyên thành cố chấp vai ác tiểu khóc bao [ xuyên thư ] Hán Việt Xuyên thành thiên chấp phản phái đ... 5 parts Ongoing 📌XIN HÃY ĐỌC LƯU Ý📌 Tác giả Tiệm Bán Rau Răm Nhân vật Chu Cao Dương công, Lý Tư Nhuệ thụ Th... 17 parts Ongoing Những câu chuyện chưa kể. 76 parts Ongoing Hán Việt Giang y sinh tha hoài liễu tử đối đầu đích tể Tác giả Hồ Lô Tương Edit Mưa wattpad Mu... 109 parts Complete Tác giả MongChieng Truyện cover Fic ngược nhưng kết HE nhoaYou may also likechodeft1vs1cao-hdiệptịchvụallisagidammy1x1htuc1v1beckyLove language 23 parts Ongoing
Please enable cookies. Error 1016 Ray ID 7d5e3a32bfb10a77 • 2023-06-12 011245 UTC What happened? You've requested a page on a website that is on the Cloudflare network. Cloudflare is currently unable to resolve your requested domain What can I do? If you are a visitor of this websitePlease try again in a few you are the owner of this websiteCheck your DNS settings. If you are using a CNAME origin record, make sure it is valid and resolvable. Additional troubleshooting information here. Was this page helpful? Thank you for your feedback! Cloudflare Ray ID 7d5e3a32bfb10a77 • Your IP • Performance & security by Cloudflare
Mạc thị_ - "Tổng giám đốc.... ngài.."Thư kí Diêu lo sợ, ấp úng nửa ngày vẫn không nói nên lời. Anh chính là đứng ở đây hẳn 15 phút rồi a ! Văn kiện đang chất thành núi đổ trên đầu anh, 15 phút hiện tại đối với anh chính là vàng là bạc !Tổng giám đốc cũng đã ngồi nhìn hợp đồng đã nửa ngày rồi, một câu cũng không nói làm cho phận làm nhân viên anh đây thật lo sợ nhưng lại không dám hối thúc. Quả thật là mệnh khổ ! - "Có chuyện gì?"Trong lúc thư kí Diêu than khóc, trong lòng trách trời đất thì nhân vật chính của sự oan ức ngẩng đầu lên. Chậm rãi nói ra câu hỏi làm cho thư kí Diêu nghẹn họng. - "Ngài đã xem hợp đồng này rất lâu rồi, xin hỏi đã có quyết định chưa ạ?"Thư kí Diêu nhìn Mạc Doãn Hạo ngẩng đầu lên thì có chút hít thở không xong, ba năm trôi qua làm cho khí chất của hắn tăng thêm một phần trầm tĩnh như nước, nhiều thêm một phần hấp dẫn. Vẫn là đôi mắt thâm sâu không thấy đáy, mũi cao chính chắn, bạc môi mỏng gợi cảm làm bất cứ phụ nữ nào điên cuồng, góc cạnh khuôn mặt trở nên sắc nét và cương nghị hơn. Tổng giám đốc không hổ danh là người đàn ông cực phẩm nha! Làm cho trai thẳng anh đây cũng có chút rung động vì nhan sắc tuyệt mĩ này! ...Nhưng rung động thế nào thì cũng phải đánh liều nói ra thôi. Bây giờ thời gian là quan trọng nhất đối với anh. - "Xong rồi, cậu tiếp tục làm việc đi."Thư kí Diêu như được nhận đặc ân, cả khuôn mặt đều bừng sáng hẳn lên, trái tim nhiệt huyết bừng bừng đi làm việc. ==" Mạc Doãn Hạo đưa tay cầm lấy khung hình trên bàn làm việc, ôm vào trong ngực. Môi mỏng câu lên, khẽ thì thầm - "Dao Dao, hôm nay là sinh nhật em ! Anh đã đặt trước nhà hàng em thích nhất rồi, cũng đã chuẩn bị quà cho em. Hôm nay... liệu em có đến không?"- - "Mama, hôm nay tiểu Hiên sẽ tặng món quà thật lớn cho mama. Chắc chắn mama sẽ thích cho xem."Vẫn là giọng nói non nớt mềm mại, tiểu Hiên đưa bàn tay mũm mĩm túm lấy váy Phùng Tiểu Dao muốn cô chú ý. - "Sao tiểu Hiên bảo bối biết mama sẽ thích nha?"Cô cúi người xuống ôm tiểu Hiên, thơm vài cái lên má trơn mềm rồi mới nở nụ cười thỏa mãn. - "Vì tiểu Hiên ngoan ngoan nha."Tiểu Hiên chu môi hôn lại trên má cô một cái thật vang, rồi lại cười tủm tỉm. - "Haha.." Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của con trai, cô bật cười. Thật mong đợi món quà của bảo bối nha, sinh nhật năm ngoái bảo bối tặng cho cô một bó hoa tử đinh hương tự chính mình hái làm cô vô cùng cảm động đến muốn khóc. Sau này mới biết là Delicia đưa bé đi hái hoa, hai người đều lấm lem bùn đất làm cho cô cười không dừng được. Hôm nay không biết lại bày trò gì đây ? Cho tiểu Hiên ăn, lại ru bé ngủ xong cô nhàm chán bước ra phòng khách, lấy tờ báo hôm nay ra xem. Lật đến trang thứ ba, người cô nhất thời cứng đờ. Đây không phải là Mạc Doãn Hạo sao ? Bài báo này thì ra là phỏng vấn có chuyên mục liên quan đến tình cảm của hắn, cô do dự không biết có nên đọc không. Tờ báo gấp lại rồi mở ra, cô vẫn là không ngăn cản được bản thân mình. "Tôi vẫn đang chờ đợi một người trở về. Vì cách yêu sai lầm của tôi mà ba năm trước cô ấy đã rời đi, sắp tới chính là sinh nhật của cô ấy. Tôi vẫn muốn nói với cô ấy một câu 'anh yêu em'.Dao Dao, anh vẫn luôn bên cạnh em, luôn luôn là thế chưa bao giờ thay đổi." Đọc tới những hàng chữ này, nước mắt cô không kiềm được rơi thấm ướt cả tờ báo, nước mắt ấm nóng rơi xuống bàn tay như chảy vào làm ấm cả lòng cô. Thì ra hắn vẫn luôn yêu cô ! Không phải là sự chiếm đoạt về thể xác, càng không phải là sự chinh phục. Vậy mà lúc trước cô oán hận hắn, đối với hắn luôn luôn bài xích. Những dòng chữ này làm cho tình yêu lâu nay cô giấu tận đáy lòng đều bộc phát ra hết, những gì hắn làm vì cô thì sao cô có thể oán hận được nữa đây? Mạc Doãn Hạo, anh đã có bao nhiêu đau lòng, bao nhiêu tổn thương? Lần này đến em theo đuổi anh có được không? Đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, cô quyết định ngày mai sẽ quay về gặp hắn. Nếu biết cô có kết tinh tình yêu của bọn họ thì phản ứng của hắn như thế nào đây ?- Đừng tiếc một bé sao cho au nhé < Yêu các nàng !!
Ý thức đầu tiên của Phùng Tiểu Dao chính là đầu rất đau, cơ thể nặng nề, cổ họng thì khô khốc. Đau đớn khiến cô mở ra đôi mắt còn mơ hồ, cô chỉ thấy trước mắt mình là một mảnh trắng xóa và mùi thuốc khử trùng gay mũi. Khoan đã! Không phải cô đã tự sát rồi sao? Sao lại ở trong này? Cô chưa chết?! Cười thê lương, bây giờ cô cảm thấy bất lực và tuyệt vọng vô cùng! Tại sao? Cô đã không còn đường nào để lui rồi, sao lại không cho cô chết đi? Cô không muốn sống mà như một con rối suốt ngày bị nhốt trong cái lồng mỹ lệ kia! Nước mắt... mặn chát và đắng ngắt, như lòng cô bây giờ vậy. - "Dao Dao, tỉnh rồi? Có thấy khó chịu chỗ nào hay không?"Đang bao phủ trong tuyệt vọng thì giọng nói trầm ấm đầy quan tâm của Mạc Doãn Hạo truyền tới làm cho cô thoáng sửng sốt. - "Anh..." _ cổ họng cô đau quá! - "Này, uống chút nước đi."_ cử chỉ dịu dàng đưa nước tới bên môi cô, động tác cũng thật nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô. - "Cảm ơn, tôi tự làm được." _ đưa bàn tay không bị thương ra nhận lấy ly nước hắn đưa đến. Cô cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn nhiều, ít nhất không còn bỏng rát như vừa rồi. Nhưng hắn.. sao đột nhiên lại dịu dàng như vậy? - "Sao lại cứu tôi?"_ di chuyển tầm mắt nhìn ra cửa sổ, cô nhàn nhạt hỏi. Cũng sắp tới mùa thu rồi nhỉ? Lá bắt đầu rụng hết rồi... và cũng héo úa như lòng người vậy. - "Em nghĩ anh nỡ để em rời đi như vậy?"_ kiềm nén lại cảm giác chua xót từ tim truyền đến, hắn cười nhẹ hỏi ngược lại cô. - "Phùng Tiểu Dao, anh đã quyết định rồi." _ hắn nhìn khuôn mặt cô một lúc lâu, ánh mắt ẩn chưa đau đớn cùng không đành lòng. - "Tôi biết rồi."Hắn lại muốn đưa cô về nơi đó ? Mệt mỏi nhắm lại đôi mắt, cô lạnh nhạt mở miệng. - "Em muốn tự do thì từ bây giờ tôi sẽ để em được tự do. Không cần... tổn thương chính mình nữa. Em hoàn toàn được tự do rồi." _ quay lưng về phía cô, mũi hắn chua xót. Hắn không muốn để cô thấy hắn yếu đuối thế này! Lời hắn vừa nói làm cô giật nảy mình, mắt hạnh trừng lớn nhìn chằm chằm vào bóng lưng to lớn của hắn. Cô đây là nghe lầm sao? Hắn cho cô được tự do?! - "Anh... thật sao?!" _ run giọng hỏi lại một lần nữa, hi vọng không phải là bản thân mình nghe lầm! - "Thật."_ hắn quay lại nhìn cô cười ôn nhu, che giấu nỗi đau đớn tận sâu đáy lòng. Cô ấy vui mừng như vậy? Rời xa hắn, cô hẳn là cảm thấy rất vui vẻ, hạnh phúc đi?! - "Em nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ cho người sắp xếp." _ bước nhanh ra cửa, hắn không muốn tiếp tục ở lại nơi này. Hắn sợ hắn sẽ chịu không nổi mà đổi ý mất! Cô ngồi đó thẫn thờ nhìn hắn rời đi. Bóng lưng hắn sao lại cô đơn cùng mất mát như vậy? Tim, khẽ nhói. Đau xót ngập lỗi mọi người! Dạo này mình lo ôn thi chuyển cấp nên khá bận. Mình cũng quên mất, thành thật xin lỗi. Mình sẽ cố gắng sắp xếp ra nhanh hơn ạ ">Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! <3
giam cầm em cả đời